Nhiều “thử thách” của cuộc đời đã được tôi vượt qua thế đó

Nếu bạn nghĩ rằng này đầy rẫy những điều đau khổ hoặc bạn cho rằng số mình đen đủi, bất hạnh thì hãy nhanh chóng loại bỏ ngay ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Vì còn nhiều điều thú vị để bạn trải nghiệm lắm.

Cuộc đời tôi không suôn sẻ. 1 năm , 3 lần bị cho bất ngờ và 3 năm sống trong hôn nhân đầy phập phồng lo âu và 2 tuần nằm viện sản khi đang mang thai dường như muốn thử thách tôi nhiều hơn là muốn tôi trưởng thành. Nhưng rồi tôi vẫn vượt qua để đến được với ngày hôm nay.

Cho dù tôi đi gõ cửa rất nhiều cơ quan, công ty để xin việc, tôi vẫn thất nghiệp tới 1 năm trời sau khi tốt nghiệp Đại học. Thời gian đầu, tôi quyết tâm xin việc đúng ngành mình học. Không thành công, tôi lại xin sang những ngành mình có thể làm. Cũng không thành công. Tôi không hiểu tại sao số mình “đen đủi” đến vậy khi mà có nơi người ta đã nhận, thậm chí trả lương khá cao mà cuối cùng tôi vẫn không được đi làm. Thế nhưng, có điều lạ là tôi không quá lo lắng, tôi luôn tin rằng rồi mình cũng sẽ tìm được một nào đó, mình sẽ được đi làm. Suy nghĩ lớn nhất trong đầu tôi lúc này là “ai cũng có , rồi cũng sẽ đến lượt mình”. Tôi còn AQ đến nỗi tự động viên mình rằng “ai không nhận mình thì thiệt”.

toi-da-vuot-qua-nhieu-thu-thach-cua-cuoc-doi-nhu-the

Một năm sau đó tôi cũng đi làm thật nhưng cũng lại bị cho nghỉ tới 3 lần mà lỗi không phải do tôi, đều là do . Lần thứ nhất nói chuyển tôi sang làm cộng tác viên chứ không phải nhân viên nữa. Với tôi, điều này đồng nghĩa với việc cho nghỉ việc vì tôi biết thừa cộng tác viên ở đây chẳng có việc gì để làm. Nhiệt huyết vẫn còn, tôi nghỉ luôn và tìm công việc mới.

Lần thứ 2 đi làm tôi không làm đúng ngành mình học mà chuyển sang làm cái mình có thể làm được. Lúc này, suy nghĩ của tôi đơn giản chỉ là “cứ có một công việc đã”. Nhưng lần này, giám đốc lại muốn bán công ty, thế nên cái công việc mà tôi đang làm cũng không còn nữa. Tôi bị cho nghỉ việc lần 2 và thất nghiệp lần 3. Lần này tôi hơi hoang mang vì tuổi tác cũng bắt đầu nhiều hơn, còn phải tính đến chuyện lấy chồng nữa.

Bây giờ suy nghĩ của tôi lại là “phải kiếm công việc ổn định để còn kiếm tiền, lấy chồng sinh con…”. Lần đi làm thứ 3 này cũng là một công việc không liên quan đến ngành tôi học, nhưng nó giống với lần thứ 2 và tôi bắt đầu cảm thấy thích công việc này. Tôi quyết định sẽ gắn bó với nó, không nhảy việc. Đó chính là lý do tôi từ chối khi bạn bè rủ về làm đúng ngành. Cho tới bây giờ tôi vẫn thấy tiếc về lời từ chối của mình vì chỉ 2 năm sau đó tôi lại bị cho nghỉ việc do giám đốc thâm thụt ngân quỹ nên công ty không được cấp vốn để phát triển nữa. Xách đồ về nhà, lần này tôi có hơi hoảng thực sự vì đang mang bầu được 3 tháng nhưng chỉ sau một đêm ngủ say sưa, sáng hôm sau tôi đã nhanh chóng lấy lại được tinh thần. Tôi không hiểu vì sao nhưng rõ ràng tôi không lo lắng chuyện thất nghiệp, lấy gì nuôi con sau này (vì chồng tôi lương cũng thấp). Thời điểm này, tôi lại có suy nghĩ “cánh cửa này đóng lại thì chắc chắn có cánh cửa khác mở ra”. Và tôi yên trí ngủ nghỉ đầy đủ, lại còn tung tăng mang hồ sơ đi xin việc.

Sau khi được nhận tôi nói với anh giám đốc phỏng vấn rằng mình đang mang thai 3 tháng, không biết công ty có nhận không. Sau giây phút ngỡ ngàng và bày tỏ lòng cảm kích vì tôi thành thật thì anh ấy cũng không ngại ngần mà từ chối. Tôi lại ung dung đi về và đến công ty cũ chơi (công ty cũ chỉ còn vài người). Sau buổi hôm đó, tôi được đi làm lại. Mãi sau này tôi mới biết thì ra do tôi bầu bí, công ty không được phép thanh lý hợp đồng của tôi nên gọi đi làm, dù sao công ty cũng cần thêm 1 người làm nữa. Tôi làm ở đây thêm 2 năm nữa thì chuyển chỗ khác. Lần này thì tôi tự chuyển việc và bụng bảo dạ “việc nào cũng là việc, cứ cố gắng hết mình và làm tốt là được”.

Công việc không suôn sẻ, chuyện gia đình của tôi cũng không được như ý. Ngày tôi lên xe hoa, nhìn dáng bố đưa tôi về nhà chồng rồi lùi lũi ra xe, tôi không cầm được nước mắt bởi tôi biết bố không muốn tôi về đây làm dâu. Cũng từ phút giây đó, tôi tự hứa với mình la dù khổ đến đâu cũng không được nói cho bố mẹ biết, không được làm cho bố mẹ lo lắng. Và tôi đã làm như thế thật. 3 năm sống với một anh chồng “chí thú” với cờ bạc, đề đóm, bỏ mặc vợ con, những giọt nước mắt của tôi cũng cạn dần nhưng tôi tuyệt nhiên không hé nửa lời với bố mẹ đẻ. Bố mẹ chồng thì coi như đẩy được gánh nặng sang tôi, ung dung ngồi nhìn tôi trả hết khoản nợ lớn nợ nhỏ của chồng cho dù lương của tôi chỉ ba cọc ba đồng.

Suốt thời gian này, cứ nghe đến tiền là tôi giật mình thon thót. Có lần tôi phải nói dối bố mẹ đẻ để vay tiền trả nợ cho chồng. Tôi biết tôi có lỗi với bố mẹ lắm nhưng tôi không còn con đường nào khác và tôi thề với mình rằng đây là lần duy nhất lấy tiền mồ hôi nước mắt để trả cho người chồng tệ bạc đó. Nhiều lúc tôi tự mắng mình ngu, sao không bỏ quách đi cho nhẹ nợ, một mình nuôi con cũng được chứ sao. Nhưng tôi không làm được, một phần vì thương con, muốn con có gia đình đầy đủ, một phần vì tôi tin chồng mình sẽ thay đổi và sẽ có ngày tôi được vui vẻ, không còn giật mình vì tiền nữa vì kiểu gì cũng “qua cơn bĩ cực thì sẽ đến hồi thái lai”. Cho tới khi tôi không còn chảy nước mắt mỗi khi nghe tới trả nợ nữa thì chồng tôi thay đổi thật. Anh chí thú làm ăn và quan tâm vợ con hơn. Mặc dù tôi chưa thật sự tin rằng anh đã thay đổi hoàn toàn nhưng tạm thời tôi được giải tỏa tâm lý, không còn áp lực về tiền bạc và trả nợ nữa. Thế là tôi mừng rồi.

Tôi đã vượt qua nhiều “thử thách” của cuộc đời như thế 2

Chuyện chồng, chuyện công việc không thuận lợi, ngay cả chuyện bầu bí tôi cũng gặp trắc trở. Ngày mang bầu, mới được 7 tháng tôi đã bị ít nước ối nên phải nằm viện. Trong suốt 2 tuần nằm dưỡng thai ở viện C – viện sản tốt nhất cho trường hợp của tôi lúc bấy giờ (theo các bác sĩ sản khoa mà tôi quen), nhà chồng không có một ai vào thăm tôi, mọi chuyện cơm nước là do chồng tôi và bà ngoại sáng tối mang vào. Một mình tôi nằm viện cả ngày lẫn đêm, tự túc mọi thứ, nếu không thì nhờ những người xung quanh. Trong khi các chị cùng phòng cứ đến giờ là người nhà lại khệ nệ xách thứ này thứ kia vào cho, rồi thì tắm giặt cho, pha sữa cho… thì tôi chỉ có một mình. Nằm viện 2 tuần thì tôi ốm mất 1 tuần. Nhà chồng cũng chẳng ai đến thăm, tôi cũng vẫn tự lọ mọ lau người cả đêm bằng nước nóng để hạ sốt vì bác sĩ dọa nếu không hạ sốt sẽ cho mổ lấy thai mà lúc đó con tôi còn quá nhỏ. Đó là lần duy nhất tôi khóc vì tủi thân, ai nhìn thấy cũng ái ngại.

Thế nhưng, ở phòng tôi lại là người vui vẻ nhất, đi lại như một cơn gió mà quên mất mình đang bầu bí vượt mặt. Tôi hay cười và hay động viên mọi người “cứ yên tâm, người khác sinh được những đứa con khỏe mạnh thì mình cũng làm được như vậy”. Không ai biết rằng, động viên mọi người như vậy cũng chính là tôi động viên tôi. Tôi được ra viện sớm, ai cũng mừng. Lúc đó, một bác phụ huynh của chị nằm giường bên cạnh nắm tay tôi nói: “Bác chúc cháu sớm mẹ tròn con vuông. Nói thật, bác chưa từng gặp một ai lạc quan như cháu, chúc cháu mãi luôn giữ được tinh thần này”. Câu nói của bác làm tôi hơi bất ngờ nhưng tôi chợt nhận ra rằng những gì mà tôi luôn tự động viên mình từ trước đến nay đều xuất phát từ tính lạc quan, từ quan điểm luôn hướng tới những cái tốt đẹp trong tương lai chứ không vùi mình trong những đau khổ trong quá khứ hay bế tắc trong hiện tại. Đó cũng là vì tôi luôn nỗ lực cố gắng không ngừng cho hiện tại và tương lai.

Tôi đã vượt qua nhiều “thử thách” của cuộc đời như thế 3

Hiện tại, cuộc sống tôi đã ổn định hơn, chồng ngoan, con ngoan. Những rắc rối trong cuộc sống tạm thời ít đi hoặc là chưa tới nhưng tôi luôn nhớ lời chúc của bác gái nọ và vẫn giữ tinh thần lạc quan của mình, và luôn có niềm tin về những điều tốt đẹp, dù khó khăn bao nhiêu cũng vẫn cười và bước về phía trước vì chẳng có khó khăn nào mà không vượt qua được.

Cùng Danh Mục:

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>